Home / Cộng đồng / Top 10 / 9 Câu chuyện cổ tích cách tân theo thể loại kinh dị sởn-tóc-gáy cho Halloween

9 Câu chuyện cổ tích cách tân theo thể loại kinh dị sởn-tóc-gáy cho Halloween

Khi chúng ta còn là trẻ em, những câu chuyện cổ tích được xem xét là đáng yêu bước ra từ các bộ phim Disney và sách thiếu nhi. Công chúa hát cho động vật và hoàng tử vui đùa xung quanh với mạch truyện nhẹ nhàng và một kết thúc có hậu. Các bà tiên đỡ đầu tiên luôn giúp đỡ những người tốt (ví dụ như những người đẹp), và các chị em độc ác (xấu xí) luôn có cái kết xứng đáng mà họ đáng phải bị.

Nhưng khi chúng ta lớn lên, một số trong chúng ta (những người không còn mấy tin vào chuyện cổ tích) đã theo dõi các phiên bản gốc của những câu chuyện cổ tích này và mọi thứ bắt đầu trở nên đen tối hơn. Hóa ra, anh em Grimm đã thực sự đầu tư vào việc trừng phạt phụ nữ theo một cách hài hước, lẫn khủng khiếp. Tất nhiên, những câu chuyện cổ tích là một phần của nghệ thuật truyền miệng phổ  quát của nhân loại, vì vậy hiếm khi có một phiên bản gốc 100% được tìm thấy. Nhưng nếu bạn là một fan hâm mộ của câu chuyện với cái kết bất ngờ, thì đây là một vài truyện cổ tích được viết lại theo lối cách tân hiện đại, thậm chí còn đen tối hơn nhiều so với các phiên bản bạn có thể quen thuộc hoặc từng nghĩ đến.

Thành thật mà nói, nó làm cho độc giả cảm giác rằng câu chuyện cổ tích làm nên gia vị cho những câu chuyện kinh dị tuyệt vời. Hầu hết các câu chuyện cổ tích liên quan đến trẻ em hoặc những người trẻ tuổi vật lộn với cuộc sống khổ cực là một motif dễ ăn khách; giống như bị cha mẹ bỏ rơi, bị phù thủy ăn thịt, hoặc kết hôn với một người xa lạ, kết đôi với quái vật. Những nỗi sợ đó vẫn còn vang vọng với chúng ta, cho dù chúng ta già đi hay chúng ta hiện đại như thế nào. Trong sâu thẳm tiềm thức của chúng ta, chúng ta vẫn sợ những điều kỳ lạ sống trong rừng, chẳng hạn:

1. Snow, Glass, Apples – Neil Gaiman

smoke and mirrors

Snow, Glass, Apples (tạm dịch: Tuyết, Thủy tinh, Táo) là một câu chuyện ngắn kể lại “Bạch Tuyết” từ quan điểm của người mẹ kế độc ác. Cốt truyện quá mãnh liệt đến mức tôi phải giấu cuốn sách sau khi đọc nó. Bởi vì cái gọi là nữ hoàng độc ác thực sự không xấu xa, bởi vì bà ta có một nỗi sợ hãi hùng. Nỗi sợ gây đến từ cô con gái riêng của mình, cô bé kỳ lạ này với mái tóc đen than, da trắng tuyết, xinh đẹp, với hàm răng sắc nhọn, và môi đỏ hơn máu.

2. There Once Lived a Woman Who Tried to Kill Her Neighbor’s Baby: Scary Fairy Tales – Ludmilla Petrushevskaya

there-once-was-a-woman

Ludmilla Petrushevskaya hứa hẹn mang những câu chuyện cổ tích đáng sợ, và đó chính là câu chuyện về cậu bé mà cô ấy mang đến. Lấy cảm hứng từ văn hóa dân gian Nga (có thể đã trở nên khá kỳ lạ), câu chuyện kỳ diệu này viết về những đứa trẻ được tìm thấy trong lá cải bắp và các chàng trai ra đi bởi chiến tranh và vệt áo kinh hoàng, để rồi sau đó, tại một thời điểm nhất định trong mỗi câu chuyện, họ biến thành xương lạnh.

3. The Bloody Chamber and Other Stories – Angela Carter

the-bloody-chamber

Angela Carter là nữ hoàng của những câu chuyện cổ tích đáng sợ, khủng khiếp, mang tính nữ quyền. Trong The Bloody Chamber (tạm dịch: Hầm ngục đẫm máu), cô ấy dựng nên một nơi gọi là Bluebeard (Râu xanh*) chứa đựng Cô bé quàng khăn đỏ, Chú mèo đi hia, Người đẹp và Quái vật, và nhiều hơn nữa. Hãy cùng khám phá cách mà Carter biến một câu chuyện dân gian đơn giản về một cô bé mặc màu đỏ vùng lên, chiến đấu chống lại chế độ gia trưởng theo một cách vô cùng tanh tưởi.

4. Speak Easy – Catherynne M. Valente

speak-easy

Trong bản chuyển thể phiên bản Thời đại Jazz của The Twelve Dancing Princesses (12 nàng công chúa nhảy múa hay còn đượ biết với tên gọi Những chiếc giày nhảy rách), Zelda là nhân viên nổi bật của khách sạn Artemisia. Cô có thể tự mình chống lại ông chủ tồi của khách sạn và đám nhân viên ám ảnh, bệnh hoạn nơi đây … nhưng cuối cùng cô thấy mình bị lôi vào tầng hầm tối tăm của Artemisia, và một trò chơi chết người có thể bắt đầu cho đến khi kết thúc hết mọi thứ cô biết về khách sạn u ám.

5. Crimson Bound – Rosamund Hodge

crimson-bound

Ở tuổi 15, Rachelle đã được học cách để học cách bảo vệ ngôi làng của mình khỏi những thế lực phép thuật hùng mạnh. Nhưng có một lần cô đi lạc khỏi con đường trong rừng, và thấy mình bị trói buộc với cái ác mà cô đang chiến đấu. Bây giờ cô ấy bị giằng xé giữa nhiệm vụ, tình yêu, và những bí mật quyến rũ của ma thuật đen. Đây là một câu chuyện đen tối và lôi cuốn dựa trên Cô bé quàng khăn đỏ, nơi Khăn đỏ không còn lo sợ trở thành thức ăn cho chó sói.

6. Among the Thorns – Veronica Schanoes

among-the-thorns

À vâng, The Jew in the Thorns (Ba điều ước*) chắc hẳn câu chuyện cổ tích Grimm yêu thích của một số người. Bạn đã không lớn lên đọc khi câu chuyện đặc biệt ác mộng này chứ? Vâng, Veronica Schanoes đã lấy một câu chuyện cổ tích kỳ lạ, chống Do Thái về một người đàn ông nhảy vào chết giữa bụi cây gai, và biến nó thành một hình ảnh trả thù đen tối, khi một phụ nữ trẻ tìm cách trả thù cho vụ giết cha mình bởi một người đàn ông sử dụng ma thuật hắc ám.

7. Red as Blood and White as Bone – Theodora Goss

red-as-blood-white-as-bone

Một cô đầu bếp tìm thấy một người phụ nữ già, rách rưới bên ngoài lâu đài trong cơn bão – chắc chắn, đây chắc hẳn là một câu chuyện cổ tích, và người phụ nữ này phải là một công chúa xinh đẹp trong ngụy trang. Nhưng không! Red as Blood and White as Bone (Màu đỏ như Máu và Trắng như xương) bắt đầu như một tiếng kể lại của “Người đẹp và quái thú”, tiếp ngay sau đó là câu chuyện xoay quanh bà phù thủy già mang đến cái lạnh thấu xương, để rồi để lại sau đó là sự đảo lộn kỳ lạ, tối tăm của những câu chuyện cổ tích.

8. My Mother She Killed Me, My Father He Ate Me: Forty New Fairy Tales – Kate Bernheimer

my-mother-she-killed-me

Những câu chuyện cổ tích cách tân viết lại tất cả mọi thứ từ “Lão yêu Bluebeard” đến “Cô bé bán diêm” và “Rumpelstiltskin” với văn phong chi tiết sống động, quái dị. My Mother She Killed Me, My Father He Ate Me: Forty New Fairy Tales (tạm dịch: Mẹ giết tôi, còn Bố ăn thịt tôi) là một tập hợp 40 mẫu truyện cổ tích của nhiều tác giả được cách tân theo hướng kinh dị, đáng sợ mang đến câu chuyện quen thuộc được đọc mỗi đêm khi còn bé của bạn và biến nó thành một cái gì đó mới lạ, xa lạ đến nỗi quái lạ và kinh hãi.

9. The True Story of Hansel and Gretel – Louise Murphy

hansel-gretel

“Hansel và Gretel” đã có nội dung khá u tối. Nhưng nếu hai đứa trẻ đó bị bỏ rơi trong rừng ở Đức Quốc xã thì sao? Ừ. Câu chuyện có thật của Hansel và Gretel lấy từ câu chuyện cổ điển về việc ăn kẹo, những đứa trẻ với trí thông minh lém lĩnh chống lại mụ phù thủy gian ác và biến nó thành một câu chuyện cảm động về cái chết và sự sống còn giữa chiến tranh.

Mai Anh (Theo Busted)

Bluebeard (Râu Xanh)

Râu Xanh, trong tiếng Pháp là Barbe-bleue,tiếng Anh là Bluebeard, là nhân vật trong cuốn ‘Những câu chuyện của Mẹ Goose’ của tác giả người Pháp Charles Perrault, xuất bản năm 1697, Charles Perrault cũng là tác giả của các câu truyện cổ tích nổi tiếng như Cô bé Lọ Lem, Người đẹp ngủ trong rừng…Truyện Râu Xanh là truyện viết về một nhà quý tộc hung bạo và người vợ tò mò của ông ta.

Râu Xanh là một người giàu có nhưng lại bị người khác e ngại bởi ông ta có một bộ râu xanh xấu xí khủng khiếp. Râu Xanh đã cưới vợ ba lần nhưng không ai biết những gì đã xảy ra với những người vợ này, chỉ biết rằng họ tự dưng…mất tích…do đó các cô gái trong vùng đều tránh né ông ta. Khi Râu Xanh đến thăm gia đình một người hàng xóm và hỏi cưới một trong hai cô con gái, các cô đều hoảng sợ và tìm cách thoái thác. Nhưng cuối cùng cô út cũng đồng ý bởi bị thuyết phục vì gia tài kếch xù của Râu Xanh. Sau lễ cưới cô út chuyển đến sống với ông ta.

Một thời gian rất ngắn sau đó Râu Xanh nói rằng mình phải đi xa một thời gian. Trước khi đi ông ta trao lại tất cả những chiếc chìa khóa của lâu đài cho người vợ mới, trong số chìa khóa đó, có một chiếc chìa là chìa khóa của một căn phòng nhỏ mà ông ta cấm tuyệt đối cô không được mở.

Gần như ngay sau khi chồng đi khỏi lâu đài, sự tò mò muốn được nhìn thấy những thứ trong căn phòng cấm đã thách thức sự kiềm chế của người vợ, nhưng vì lời chồng cấm, cô ta không dám mở, Cho đến khi người chị của cô lúc đến thăm cô đã thuyết phục cô thỏa mãn sự tò mò bằng cách mở cánh cửa căn phòng.

Khi mở cửa căn phòng cấm, cô phát hiện ra bí mật khủng khiếp: Sàn phòng nồng nặc mùi máu và kinh khủng hơn là tử thi của những người vợ cũ của chồng cô thì bị treo trên các bức tường. Hoảng sợ, cô khóa cánh cửa lại, nhưng vì run sợ, cô đánh rơi chùm chìa khóa trên sàn và máu dính vào chùm chiếc chìa khóa, cô vội vàng tẩy rửa, nhưng không hiểu sao, mọi chìa khác đều được rửa sạch, riêng chiếc chìa khóa mở căn phòng khủng khiếp thì không hiểu sao không thể rửa sạch được. Râu Xanh bất ngờ trở về và ngay lập tức biết những gì vợ mình đã làm. Trong cơn giận dữ mù quáng ông ta dọa chặt đầu cô ngay tại chỗ. Người vợ liền tự khóa mình trên ngọn tháp cao nhất của lâu đài cùng với người chị gái của cô. Họ chỉ còn biết chờ 2 người anh trai đến cứu trong khi Râu Xanh, tay cầm kiếm, đang cố phá tung cánh cửa. Vào giây phút cuối cùng, khi Râu Xanh sắp tung ra đòn kết liễu thì những người anh trai xông vào lâu đài và giết chết ông ta trước khi ông ta kịp chạy trốn.

Người vợ thoát chết là người duy nhất thừa kế gia tài to lớn của Râu Xanh. Cô dùng một phần làm của hồi môn cho người chị gái, một phần khác để mua chức đại úy cho những người anh trai và phần còn lại để cưới một người quân tử thực sự, người khiến cô quên đi những kí ức tồi tệ về Râu Xanh.

The Jew in the Thorns (Ba điều ước)

Ngày xửa ngày xưa, có một người nhà giàu. Ông ta có một người đầy tớ chăm chỉ, tận tâm với chủ. Ngày nào cũng vậy, anh là người đầu tiên ra khỏi nhà lúc trời sáng và tới đêm khuya là người cuối cùng đi ngủ. Có việc gì nặng nhọc không ai chịu làm, anh sẵn sàng nhận mà không bao giờ ca thán. Anh luôn luôn tỏ thái độ hài lòng và vui vẻ với mọi người.
Một năm đã trôi qua, nhưng chủ vẫn chưa trả cho anh công của năm đó. Chủ nghĩ:
– Tên này là đứa biết điều nhất, ta có thể lỡ đi được, nó cũng chẳng đi ở nơi khác, nó vẫn ở lại làm cho mình.
Người đày tớ kia vẫn lặng thinh, làm việc suốt năm thứ hai cũng chăm chỉ, tận tâm như năm thứ nhất. Cuối năm thứ hai, anh cũng chẳng nhận được tiền công. Anh cũng chẳng đả động gì tới chuyện đó và vẫn ở lại làm cho chủ.
Tới khi hết năm thứ ba, chủ cho tay vào túi làm như lấy tiền trả công, khi rút tay ra tay không, lúc ấy anh đầy tớ mới nói:
– Thưa ông chủ, tôi làm cật lực cho ông đã ba năm nay. Xin ông thương tình trả tiền công xứng đáng với sự tận tụy của tôi. Tôi muốn đi khắp đó đây để cho biết thiên hạ.
Ông chủ keo kiệt nói:
– Anh đã gắng sức làm cho ta, vậy cũng phải nhận tiền thưởng xứng đáng chứ.
Chủ cho tay vào túi và lấy ra đếm từng đồng Heller một và nói:
– Ta trả cho anh mỗi năm một Heller. Ba năm ba đồng là lớn lắm đấy, chẳng có chủ nào trả nhiều và hậu như thế.
Người đầy tớ chẳng mấy khi tiêu tiền, nhận tiền từ tay chủ và nghĩ:
– Giờ thì mình cũng đầy túi tiền, chẳng còn gì phải lo nghĩ, mà cũng chẳng phải kêu ca làm nặng nhọc.
Anh lội suối trèo đèo, vừa đi vừa nhảy, ca hát. Khi anh đi qua một bụi cây, bỗng có người tí hon xuất hiện và gọi anh:
– Đi đâu vậy, anh bạn vui tính? Tôi thấy, hình như anh chẳng có gì để lo lắng cả.
Anh chàng người ở đáp:
– Sao tôi lại phải buồn nhỉ! Đầy túi, kêu rủng riểng toàn tiền là tiền. Tiền công ba năm đi làm đấy.
– Kho báu của anh là bao nhiêu? Người tí hon hỏi.
– Bao nhiêu à? Ba đồng Heller, tôi đếm đúng như vậy.
Người tí hon nói:
– Này anh bạn, tôi già nua khốn khổ, anh cho tôi ba đồng Heller đi.
Tôi chẳng làm được gì để sống, anh còn trẻ khỏe nên làm gì cũng sống được. Anh chàng người ở vốn tốt bụng, hay thương người nên sẵn lòng đưa cho người tí hon ba đồng Heller và nói:
– Nhờ trời, tôi cũng chẳng đến nỗi túng thiếu.
Người tí hon liền nói:
– Anh tốt bụng thương người. Anh cho tôi ba đồng Heller, tôi tặng anh ba điều ước, ước gì được nấy.
Anh người ở vui mừng reo:
– A ha, anh đúng là người với tay tới tận trời xanh. Nếu ước được, tôi ước có ống xì đồng thổi chim, thổi đâu trúng đó. Thứ đến tôi ước có cây vĩ cầm, mỗi khi tôi chơi đàn thì tất cả mọi thứ đều nhảy múa. Điều thứ ba là không ai từ chối tôi, mỗi khi tôi yêu cầu họ.
Người tí hon nói:
– Những điều đó anh sẽ có!
Nói xong, người tí hon sờ tay vào bụi cây. Người ta có cảm tưởng những thứ chàng trai người ở ước muốn đã được sắp đặt từ trước, giờ chúng ở ngay trước mắt chàng, người tí hon cầm đưa chàng và nói:
– Mỗi khi anh có điều gì yêu cầu thì chẳng có ai chối từ cả.
Anh chàng người ở tự nhủ:
– Tuyệt vời, còn mong muốn gì nữa!
Anh lại tiếp tục lên đường. Lát sau anh gặp một người Do Thái có bộ râu dê rất dài. Người này đang đứng lắng nghe tiếng chim hót, con chim đang đậu trên ngọn cây. Người này nói:
– Tạo hóa sinh ra sao mà tuyệt vời, con chim nhỏ xíu mà có giọng hót lanh lảnh vang xa! Không biết có ai có thể giúp mình bắn nó không nhỉ?
Anh chàng người ở nói:
– Nếu chẳng có chuyện gì thì chim rơi ngay bây giờ cho coi.
Chàng dương ống xì đồng thổi trúng, chim rơi xuống bụi cây gai. Chàng bảo người Do Thái:
– Này anh kia, chui vào bụi lấy chim đi.
Người Do Thái nói:
– Để tôi lách vào xem chim bị anh bắn trúng vào đâu.
Người Do Thái kia trườn mình vào giữa bụi cây. Đúng lúc đó, anh chàng người ở hứng chí lấy đàn vĩ cầm ra chơi. Lập tức người Do Thái kia bật đứng dậy và nhảy. Đàn đánh càng du dương, người Do Thái kia nhảy càng sôi động hơn. Gai kéo níu rách hết áo quần, gai làm chòm râu dê tơi tả, gai đâm tê tái khắp người. Lúc bấy giờ, người Do Thái kia kêu la:
– Đánh đàn gì mà kỳ vậy. Xin đừng chơi đàn nữa, tôi có thích nhảy đâu.
Chàng trai người ở cứ chơi đàn tiếp tục, trong bụng nghĩ:
– Ngươi lừa đảo nhiều người rồi. Gai đâm để cho ngươi nhớ đời.
Rồi chàng chơi càng hăng say hơn trước. Người Do Thái kia nhảy càng cao và hăng hơn trước đến nỗi quần áo rách nát từng mảnh và dính treo lơ lửng trong bụi gai. Người đó la:
– Ối trời ơi, đau quá. Xin tha cho tôi, tôi xin nộp túi vàng này.
Chàng trai người ở nói:
– Nếu ngươi hào phóng như vậy thì ta ngưng chơi nhạc. Ta cũng khen ngươi nhảy khá đấy.
Rồi chàng cầm túi vàng và tiếp tục lên đường.
Đợi đến khi chàng trai đi đã xa khuất khỏi tầm mắt nhìn, lúc bấy giờ người Do Thái kia mới la tướng lên:
– Quân nhạc sĩ lang thang khốn kiếp, đồ gảy đàn ăn xin, cứ đợi đấy, ta sẽ tóm được ngươi. Ta sẽ dần cho ngươi biết tay ta, ta đánh ngươi nhừ tử.
Đồ khốn nạn, ngươi sẽ biết thế nào là xu và tiền vàng.
Người Do Thái kia chửi một thôi một hồi. Khi đã lấy lại sức, người Do Thái kia tới thành phố gặp quan tòa. Hắn nói:
– Thưa quan tòa, ngay giữa đường cái quan, ngay giữa ban ngày mà có tên khốn kiếp nó dám cướp của, đánh người. Đá cũng phải thấy xót xa! Nó đánh tôi tơi tả quần áo, khắp người toàn những vết thương, rồi lấy đi túi tiền toàn những đồng Dukaten sáng loáng, đồng nào cũng đẹp ơi là đẹp. Lạy trời, hãy tóm cổ nó cho vào ngục tối!
Quan tòa hỏi:
– Có phải lính không? Nó đã dùng kiếm đâm anh phải không?
Người Do Thái đáp:
– Có trời chứng giám. Hắn chẳng có dao, kiếm gì cả. Hắn đeo một ống xì đồng và một cây đàn vĩ cầm. Tên tội phạm ấy rất dễ nhận mặt.
Quan tòa cho lính đi lùng bắt. Họ tìm ra ngay anh chàng người ở tốt bụng kia. Họ cũng thấy anh ta dắt trong người túi tiền.
Anh chàng người ở bị đưa ra tòa xét xử. Anh thưa:
– Tôi không hề chạm vào thân thể người Do Thái kia. Tôi cũng chẳng cướp túi tiền của hắn. Hắn nói, nếu tôi ngưng kéo vĩ cầm, hắn sẽ cho tôi túi tiền.
Người Do Thái la lớn:
– Có trời chứng giám! Giờ nó lại dối trá như lũ ruồi bẩn thỉu.
Quan tòa không tin lời anh chàng người ở và nói:
– Giữa đường cái quan mà dám ăn cướp. Đem treo cổ! Điều đó không thể tha thứ được!
Khi chàng người ở bị dẫn ra pháp trường, người Do Thái kia còn nói lớn:
– Quân hỗn như gấu! Đồ nhạc sĩ lang thang chó chết, giờ thì mày được thưởng xứng công nhe!
Chàng người ở lặng lẽ theo bước người đao phủ, khi bước lên bục cuối cùng, chàng quay người lại nói với quan tòa:
– Xin cho tôi được nói yêu cầu trước khi chết.
Quan tòa nói:
– Chỉ có xin tha chết là không được!
Chàng người ở nói:
– Tôi không xin tha chết. Tôi xin được chơi đàn vĩ cầm lần cuối.
Người Do Thái kia bỗng thét lên:
– Cầu trời, đừng cho phép nó chơi đàn, đừng cho phép nó chơi đàn!
Quan tòa phán:
– Tại sao lại không cho nó được hưởng giây lát sung sướng. Điều đó ta cho phép!
Nhưng làm sao chối từ được, đấy là một trong ba điều ước mà chàng người ở có.
Người Do Thái kia lại la lớn:
– Hãy trói tôi lại, hãy trói chặt tôi lại!
Chàng người ở tốt bụng lấy đàn vĩ cầm ra chơi. Tiếng đàn du dương vừa mới vang lên thì mọi người đều rục rịch, rồi quan tòa, thơ ký cùng các nhân viên tòa án đều đung đưa chân bắt đầu nhảy, tên đao phủ buông thòng lọng khỏi chàng người ở. Tiếng đàn càng rộn vang mọi người càng nhảy hăng say hơn trước. Quan tòa và người Do Thái kia đứng đầu hàng và nhảy hăng say nhất. Rồi tất cả những người tò mò tới xem hành hình cũng nhộn nhịp nhảy múa, già trẻ, béo gầy đều nhảy, rồi chó đứng quanh cũng chân thấp chân cao như muốn cùng nhảy với mọi người. Chàng chơi càng lâu mọi người càng nhảy tứ tung đến mức họ cụng đầu vào nhau tới mức đau điếng phải ca thán. Cuối cùng quan tòa thấy mình gần hụt hơi vì nhảy, ông nói:
– Ta tha chết cho ngươi. Hãy ngưng chơi đàn!
Chàng người ở tốt bụng ngưng chơi đàn, đeo đàn vào người và bước khỏi bục treo cổ. Chàng bước tới chỗ tên Do Thái và hỏi:
– Quân lừa đảo! Nói ngay, ngươi lấy ở đâu ra tiền! Bằng không ta lại lấy đàn ra chơi.
Tên Do Thái đang nằm lăn dưới đất, ráng lấy sức hít thở, nghe nói vậy, hắn khai:
– Tiền ấy là tiền tôi ăn cắp.
Quan tòa liền cho dẫn tên Do Thái lên bục và hạ lệnh treo cổ tên ăn cắp.

Dịch: Lương Văn Hồng | Nguồn: grimmstories.com

About Mai Anh

Dao Mai Anh
Biên tập viên mảng Tin tức - Giải trí maianh@bookaholic.vn

Check Also

Giải Goncourt 2018 xướng tên Nicolas Mathieu

Nhà văn Nicolas Mathieu đã được vinh danh cho giải thưởng văn học danh giá …

error: Nội dung được bảo vệ !!